Tuấn Lalarme

Die, My Love – giấc mộng tan hoang đẹp đẽ

Tôi phát điên với tiếng chó sủa, con chó mà Jackson mang từ đâu về để nuôi. Nó nhỏ bé, mỏng manh, yếu đuối nhưng nó ồn ào khủng khiếp. Nó sủa liên tục, bất kể ngày đêm, lúc nào cũng tiếng nó muốn át hết tất cả, át cả tiếng người nói, át cả niềm vui, át cả những mê mải dục vọng của hai vợ chồng trẻ.

Tiếng chó sủa mà thật siêu thực. Làm gì có con chó nào khùng vậy, mà anh chồng vẫn tỉnh bơ. Có lẽ tiếng chó sủa chỉ xảy ra trong đầu của Grace, người đàn bà đang mắc chứng trầm cảm sau sinh, căn bệnh đang quậy phá cái đầu của Grace, khiến cho cô như một kẻ điên hay một kẻ mộng mơ, đang chìm đắm trong những huyễn cảnh của mình, mà Lynn Ramsey đã thật khéo léo, lôi nó ra ngoài khung hình, để khán giả chiêm ngưỡng, cơn điên loạn đẹp đẽ của Grace.

Die, my love đan xen giữa thực tại với khuôn mặt hốc hác, có phần mệt mỏi của Jackson (Robert Patterson thủ vai) và cơn mê sảng của Grace (Jennifer Lawrence). Chính vì vậy phim không dễ theo dõi, và đôi khi ta lạc lối trong mê cung của những cảm xúc rối bời, bất an và kì lạ mà Grace đang có. Ta có hiểu, rồi không thể hiểu, tôi nghĩ, khán giả giống như Jackson, là những kẻ tỉnh táo nhưng bất lực để giúp cho Grace có thể thoát ra khỏi những cảm xúc tiêu cực mà Grace đang mang.

Bộ phim thật đẹp, màu phim có chút retro, trong một khung cảnh nên thơ của một ngôi nhà cũ nằm ở một khu vực hẻo lánh. Sự cũ kĩ của ngôi nhà, cộng với màu phim có chút cũ kĩ làm nổi bật lên nhân vật với cơn khủng hoảng của mình. Cảnh nào có Jennifer Lawrence ta cũng thấy hoà quang toả ra từ cô, dù chìm đắm trong bi kịch của mình khiến cô tách rời khỏi thế giới, nhưng bằng 1 một cách xử lý tài tình, cái bi kịch đó lại đẹp quá, cuốn hút quá. Ta không thấy sự khủng hoảng này nó u ám, sự tổn thương này nó tuyệt vọng. Tôi nghĩ đó là điều rất hay mà Lynn Ramsey làm được, một bức tranh tự hoạ về sự tự huỷ hoại bản thân, nhưng mà lại làm ta mê đắm. 

Vậy liệu có đúng không, cái cảm xúc mê đắm vào từng khung hình, đi theo cơn trầm cảm của Grace và thấy nó đẹp? Tôi nghĩ, đạo diễn đã chọn 1 cách kể hay, ta nhận ra căn bệnh trầm cảm sau sinh nó có thể nghiêm trọng đến mức nào, nó dễ gây ra những tai hoạ cực kỳ nghiêm trọng, nhưng thay vì nhấn mạnh vào thảm hoạ một cách trực diện, đạo diễn dẫn ta vào sự nhập nhằng giữa hiện tại quá khứ, hiện thực và mộng mị. Ta lạc bước trong đó, như thể đang ngắm một bức tranh có đôi phần trừu tượng, một vở kịch siêu hình, một giấc mộng bất ổn, rồi ta nhảy, nhảy, nhảy… thôi.

Exit mobile version