Trong một đêm, cùng một thời điểm, 17 đứa trẻ từ 17 gia đình tại một vùng ngoại ô yên bình ở Mỹ đột nhiên thức giấc, lao ra khỏi nhà với kiểu chạy giống hệt nhau và biến mất. Một câu chuyện có tiền đề hấp dẫn, đầy sự bí ẩn và kinh hoàng; khán giả bắt đầu theo chân các nhân vật tại mảnh đất đó để tìm hiểu xem: Tại sao?
Nhân vật đầu tiên là cô giáo Justine Gandy (Julia Garner thủ vai). Những hình ảnh đầu tiên về người phụ nữ này chỉ được thấy từ phía sau lưng; đạo diễn tạo cảm giác cô đang bị quan sát, bị nghi ngờ, và đang gánh một trách nhiệm cực kỳ nặng nề cho sự biến mất của 17 đứa trẻ trong lớp mình giảng dạy. Xuyên suốt hành trình theo chân cô là một cuộc sống đơn độc, bị cộng đồng đe dọa (chiếc xe của cô bị sơn chữ “Witch” – phù thủy) vì họ tin rằng cô đang che giấu điều gì đó. Cô nghiện rượu, tìm gặp người bạn trai cũ hiện làm cảnh sát và ngủ với anh ta. Cô tự mình theo dõi Alex – đứa trẻ duy nhất không bị mất tích trong lớp. Tại nhà cậu bé, cô phát hiện ra nhiều điều kỳ lạ. Cô báo cho ông hiệu trưởng, rồi lại bị chính ông với khuôn mặt đầy máu truy đuổi… Khán giả được đạo diễn Zach Cregger dẫn dắt đi theo Justine, nhìn thấy những gì xảy ra với một cô gái trẻ có khuôn mặt mạnh mẽ nhưng đầy lo lắng. Tuy vậy, ta vẫn chưa thực sự hiểu chuyện gì đã xảy ra tại khu ngoại thành yên ả đó.

Đạo diễn Zach Cregger tiếp tục dẫn dắt khán giả vào những điểm nhìn khác để thấy chuyện đã xảy ra với các nhân vật như tay cảnh sát Paul, người cha có con bị mất tích Archer (Josh Brolin), ông hiệu trưởng Marcus (Benedict Wong), và cuối cùng bí mật được tiết lộ hoàn toàn qua câu chuyện của cậu bé Alex (Cary Christopher).
Sử dụng 6 câu chuyện, phim tạo cảm giác như có 6 chiếc camera hành trình ghi lại những gì đã xảy ra. Ở đó, gần như không có ai là nhân vật chính hay thực sự nổi bật. Những con người đang làm công việc thường nhật của mình – kể cả việc đi ăn trộm để kiếm tiền hút chích – bỗng bị một thế lực hắc ám cuốn vào. Cuộc sống của họ bị đảo lộn, mạng sống bị đe dọa mà chẳng hề có sự báo trước, chỉ có sự không may và định mệnh đưa đẩy họ đến kết cục mà đạo diễn muốn kể.
Tôi nghĩ đó là một cách kể chuyện thông minh đối với một bộ phim kinh dị như Weapons. Nó tạo nên sự hấp dẫn mà không rơi vào lối mòn hù dọa hay những cú “jump-scare” kỳ dị thông thường. Đạo diễn không bắt ta phải gắn kết với bất kỳ nhân vật nào; ta chỉ như một người canh gác ngồi nhìn vào 6 chiếc camera hành trình, theo dõi các câu chuyện diễn ra đồng thời để tự dựng lại mạch logic cho bộ phim.

Tuy nhiên, bộ phim làm rất tốt ở nửa đầu nhờ tạo ra sự khác biệt và tò mò, nhưng những ẩn ý về súng ống nhằm phê phán việc sở hữu vũ khí (vấn đề gây ra nhiều vụ thảm sát trường học ở Mỹ) lại không được làm rõ nét. Có vẻ đạo diễn chỉ đưa vào như một điểm nhấn cá nhân, một thông điệp muốn nói nhưng không quá tập trung làm nổi bật. Nửa sau của phim, khi mọi thứ dần rõ ràng, dễ đoán hơn và lộ ra chân dung kẻ phản diện, Weapons lại tạo cảm giác đơn giản hóa trong cách giải quyết, khiến cái kết có phần hẫng hụt. Tôi nghĩ điều này xảy ra vì Zach Cregger không cố gắng tìm kiếm một nội dung quá mới mẻ, mà ông muốn dùng điện ảnh, âm nhạc, góc quay và khả năng cắt dựng tuyệt vời để tạo nên một cách kể chuyện thu hút hơn là bản thân cốt truyện đó.
Weapons không chỉ thành công đối với giới phê bình mà còn thắng lớn tại phòng vé khi thu về 264 triệu USD với kinh phí sản xuất chỉ 38 triệu USD. Phần phim tiền truyện về kẻ phản diện đang được lên kế hoạch sản xuất. Với hai tác phẩm được đánh giá cao (trước đó là Barbarian), Zach Cregger hiện đang trở thành một trong những đạo diễn kinh dị được mong đợi nhất thời điểm hiện tại.
Notes: Nữ diễn viên Amy Madison đã dành được giải Oscar nữ diễn viên phụ xuất sắc cho vai diễn dì Gladys trong phim.



