“Biển số Xanh là của người Israel, biển số Vàng là của người Palestine. Chúng tôi không được lái xe biển số màu xanh, và không được rời khỏi bờ Tây, còn người Israel đi đâu cũng được. Họ kiểm soát cả biển số xanh và vàng.”

Đoạn kể này của Basel – nhân vật chính trong bộ phim tài liệu trực quan kể lại câu chuyện về xung đột giữa người Palestine và người Israel khiến tôi nhớ đến người Do Thái tại Đức trong Thế chiến 2, những người Do Thái phải đeo ngôi sao David, để phân biệt với chủng tộc Aryan thượng đẳng, họ bị quay lại sống trong các khu tập trung. Họ làm gì cũng phải có sự cho phép. Không khác gì với người Palestine hiện đại, khi họ đang bị chính quyền Israel đuổi khỏi vùng đất của họ, kiểm soát và xâm chiếm.

No Other Land thật sống động và chân thực, qua góc nhìn của một nhà hoạt động người Palestine có tên Basel (anh cũng là đạo diễn phim) và một nhà báo Israel yêu chuộng nhân quyền. Họ kể cho ta thấy bằng những góc máy vụng về, quay suốt trong quãng đời mà Basel đã sống tại mảnh đất mà người Israel đến xâm chiếm một cách trắng trợn với những quyết định của tòa án của người Israel mà người Palestine gần như không thể có ai bảo vệ họ, vì họ là những người không được có “căn cước” của chính mình.

Quân đội đến, người định cư được đưa đến sống trên những khu định cư được xây dựng ngăn nắp. Còn những người Palestine đã ở đó cả thế kỷ, họ bị đuổi đi bằng mọi cách. Hình ảnh ngôi trường tiểu học bị máy xúc đến phá hủy ngang giữa thanh thiên bạch nhật, trước ánh mắt của những đứa trẻ mới ngồi trong đó để học, và những người dân Palestine bất lực thật đau lòng. Làm sao có thể tin được, giữa thế kỷ 21 này, con người muốn sống một cuộc đời bình thường cũng không được, những gì họ xây lên đều bị đạp đổ, hết lần này đến lần khác, chỉ để cưỡng chế họ đi nơi khác, để xâm chiếm và thuộc địa hóa.

“Mỗi tuần một gia đình phải quyết định. Chịu đựng hoặc rời đi. Nhưng nếu họ rời đi, họ sẽ mất đất của mình. Cuộc đấu tranh khó khăn nhất là cố gắng bám trụ lại”

Nhà báo Yuval Abraham cố gắng viết và ghi lại để thế giới được biết với hy vọng có nhiều người biết hơn, chính quyền của anh sẽ không “dám” xâm chiếm và đuổi hàng trăm người ở những ngôi làng ở Masafer Yatta. Nhưng tiếng nói đó thật vô vọng. Ở một phân cảnh nói chuyện của Basel và Yuval, anh nói bài viết của anh tiếp cận hơn 2000 người, rồi cả hai cười. Cũng không làm được gì. Quân đội Israel cứ đuổi dần từng gia đình một, họ cố bám trụ cũng không được, quân đội có súng, có máy móc thiết bị phá nhà cửa, có những người định cư hung hãn, họ chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng.

No Other Land là một tác phẩm mà ai yêu hòa bình cũng nên xem, để thấy tội ác của chính quyền Israel áp lên những người Palestine yếu thế. Nếu một ngày, tự nhiên có những kẻ hung hãn cầm vũ khí đến đuổi ta khỏi nhà của ta, và chẳng có ai có thể bảo vệ ta cả, thì thật đau lòng biết bao.

Mong bình yên sớm đến với những người Palestine.

Comment