Mở đầu phim, Sirat làm ta liên tưởng đến đêm thác loạn Climax của Gasper Noé. Những kẻ trong bộ dáng tự do, tận hưởng, phê pha đang nhảy tự do trong thứ nhạc điện tử ma mị. Họ giống như đang ở trong trang thái mặc khải của việc có thể được chạm vào những thứ tột cùng của khoái cảm. Nhưng lẫn trong đó, trong một buổi nhạc Woodstock của “tận thế”, là hai cha con đang cầm tờ rơi của một cô gái trẻ. Cô bé mất tích, cha và anh trai đang cố gắng tìm kiếm cô gái.
Giữa sa mạc của miền nam đất nước Maroc, Luis và con trai Esteban đang đi tìm Mar. Không được giải thích vì sao họ lên lần mò tìm đứa con gái trong sự kiện nhạc điện tử, nhưng hai cha con dường như rất kiên định và tin rằng cô bé đang ở đâu đó giữa những nhóm Raver (từ chỉ những người tham gia vào các bữa tiệc âm nhạc điện tử). Trong lúc tìm kiếm, một nhóm nhỏ raver nói với họ rằng có một sự kiện âm nhạc khác nằm sâu trong sa mạc, có lẽ họ có thể tìm thấy cô gái ở đó. Hai cha con trên chiếc xe van nhỏ, cố gắng bám theo nhóm raver kia, đi vào sa mạc, có phần vô định. Bộ phim lúc này làm ta liên tưởng tới Mad Max: Fury Road nơi những chiếc xe ám đầy bụi sa mạc đang cố chạy trốn để tìm kiếm thiên đường.
Fury Road là địa ngục hậu tận thế, còn Sirat là địa ngục ở ngưỡng cửa của tận thế. Nơi đạo diễn không cần phải trình hiện một thế giới đang ở bờ vực của sự sụp đổ bằng hình ảnh, ông chỉ cần đưa vào đó một vài hình ảnh quân đội được trang bị vũ khí, phát thanh viên radio nói về Thế chiến thứ 3. Vậy đủ để khán giả hiểu rằng, trong cảm xúc đầy hưng phần mà nhạc điện tử mang tới cho những trái tim tự do, đang muốn tận hưởng từng giây phút cuộc sống, từ bỏ xã hội bình thường, sống trên chiếc xe để đi hết bữa tiệc này đến bữa tiệc khác, nơi dường như chỉ có âm nhạc là nhựa sống.

Sirat được dán mác là phim hành trình (Road movie), nơi khán giả sẽ được tham gia vào một chuyến đi của nhân vật. Ta cũng sẽ tưởng rằng, cái hành trình của hai bố con đi tìm đứa con gái tình cờ đi cùng với một nhóm raver, là một hành trình của những trải nghiệm sống động của một vùng sa mạc hoang vắng, nắng chói chang ám đầy sắc vàng của cát và đất. Nhưng điều đó chỉ được thể hiện ở nửa đầu của phim, còn nửa sau phim, ta hiểu rằng, khán giả và những nhân vật trong phim đang đi trên cây cầu Sirat – cây cầu mảnh như sợi tóc và sắc như lưỡi gươm, dẫn những kẻ đi trên đó đến được thiên đường hoặc rơi xuống địa ngục.
Mar – đứa con gái chưa bao giờ xuất hiện ngoài bức ảnh trên tờ rơi tìm người của hai cha con, giống như ẩn dụ của Thiên Đường, một cái đích mà họ tìm kiếm, như cái đích mà những cô gái trong Mad Max cố gắng tìm đến để thoát khỏi tay của những kẻ tàn bạo. Nhưng Mar là một điểm vô định ở phía trước, còn những điều đang tồn tại thực sự chính là tận thế đang ở rất gần xã hội loài người, mà ở đây chính là ẩn dụ cho xã hội Phương tây đang thoái trào đẩy những người đàn ông đàn bà bỏ đi vật vờ trên chiếc cầu Sirat.

Với bối cảnh rộng lớn, cô đơn làm con người trở nên nhỏ bé, âm nhạc của phim như những liều dopamine giúp cho nhân vật, và cả giúp cho khán giả vượt qua được những vết cào xước về mặt cảm xúc mà đạo diễn cưỡng ép ta chứng kiến sự khốc liệt, u ám của sự tồn tại trong thế giới mà ông đang kể. Thứ âm nhạc trong phim không mang đến cao trào, hay khiến ta rạo rực, mỗi khi âm nhạc xuất hiện, nó như một vùng không khí an toàn bao bọc những chiếc xe cô đơn đang đi trong sạ mạc, bao bọc những kẻ cô đơn và lạc lõng trong xã hội hiện đại… âm nhạc làm nhân vật thấy an toàn, và khán giả là chúng ta cũng vậy. Nhưng cũng vì thế, mà những tình huống trong khi khi nó diễn ra thì nó thực sự hiệu quả trong việc dày vò trái tim người xem, khiến bộ phim trở nên thật khó thở và buồn bã.
Tôi nghĩ, khi xem hết phim, có lẽ đây chính là chân dung thế giới của chúng ta nếu có ngày tận thế đến.



