Ta không có đời

Vì đời ta ta sẻ chia hết cho những cuộc đời khác

Ta sống vì ta nhưng lận đận lúi húi trong mớ bòng bong

Ta đẩy đời ta xuôi theo đời những cuộc đời khác

Đời ta vá chằng vá đụp

Mảnh giẻ của trời vẫn lấy lau mây.

Ta không có hận thù

Vì sâu cay ta ganh ghét ta căm giận chính bản thân mình

Ta buông hết

Những oán ân mà ta mang nợ

Ta chẳng giận ai, chỉ giận chính mình

Ta chẳng có tình buông ra

Chỉ lòng ta giữ chặt lại của ta.

Ta không có tên

Để réo gọi cái phần Ngã

Ra khỏi lớp mù sâu

Ta sống như tảng băng trôi dần và tan chảy

Phần lớn ta chìm trong bóng tối cho cá rỉa thây

Phần nhỏ ta nổi cho mặt trời thiêu cháy

Ta chẳng biết ta còn lại những gì

Hay chỉ lại là một mớ vụn rơi

Như những mẩu bánh mì rồi đến ngày

Chuột gặm.

Ta là sự nửa vời của tạo vật

Ta biết và không biết

Ta hiểu và không hiểu

Ta yêu và không yêu

Ta thích mà không đuổi

Ta mê mà không say

Ta cứ giống như cây nhỏ

Vươn lên trời thì sợ mặt trời thiêu cháy

Luồn dưới đất sâu thì sợ ngục tù

Ta sống mà không hoài sợ chết

Ta đợi cái chết mà lòng lại cứ nôn nao.

Và rồi đó

Ta chẳng còn là gì

Ngoài tấm thân gầy yếu

Cái đầu ô hợp

Trượt lên nhau

Vụn vỡ

Những bến bờ không bao giờ liền lại.

Tất cả mọi đồng điệu vụn vỡ

Những lạnh nhạt mở mang

Hoang mang và bàng hoàng

Trong thanh âm lặng lẽ.

Comment