…Và quyển sách nằm trên thảm đỏ

Một người mẹ đau khóc nằm ôm con

Mẹ đã già con vẫn mãi chưa khôn

Con dại khờ, con làm buồn tóc bạc.

 

Mẹ vẫn ngóng trông con mỗi ngày

Cho đến khi mặt trời đi ngủ

Con ở đó xa vạn ngàn cây số

Đã về nhà cho giấc ngủ được yên?

 

Con vô nghĩa đợi như tròn trách nhiệm

Chẳng còn nghẹn ngào tiếng mẹ ở xa

Nhưng lòng ấm như bên ngọn lửa nhỏ

Mà cháy vạn ngày, vạn kiếp sưởi cho con.

 

Cuộc đời mẹ đã bao dòng nước mắt

Nhưng cay đắng vạn lần chắc khóc vì con

Những đứa con không phận nghĩa làm tròn

Chỉ cứ đuổi theo những hình dong ảo ảnh.

 

Con cứ vẫn xa xôi ngàn dặm

Chạy theo mùi hư ảo của thế gian

Để mẹ già ôm lòng cam phận

Đợi con hoài để giấc ngủ được yên.

 

Có gì vĩnh cửu trên cuộc đời dâu bể

Chẳng có gì ngoài dáng mẹ gầy hao

Tựa cửa buồn hướng về nơi con ngã

Nơi con thảnh thốt nhìn gọi hai tiếng “mẹ ơi”…

… Lòng con lạnh, con cần hơi ấm mẹ…

Comment